Long bí bảo đối với bọn hắn có được Long chi huyết mạch mà nói còn trân quý hơn bất kỳ thứ gì.
Nghiễm Dịch càng nói trong lòng càng cảm thấy bất bình, nếu kiện Long bí bảo kia cho mình thì thực lực của mình sẽ tăng nhiều a!
Mỗi lần ý niệm tới đây hắn liền đau lòng một hồi, đây cũng là nguyên nhân hắn đối chọi gay gắt với Nhuận Tường.
Nhuận Tường hừ lạnh một tiếng, trong tay lóe lên hào quang rồi biến mất, tựa hồ có một vật xuất hiện thoáng một phát.
– À? Đây là, Long bí bảo.
Nghiễm Dịch mặt mũi tràn đầy khiếp sợ, hoảng sợ thất thanh nói:
– Sao có thể, ngươi, ngươi vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ, phụ vương sao lại đưa vật ấy cho ngươi trước chứ?
Trên mặt Nhuận Tường lộ vẻ mỉa mai, cười khẩy nói:
– Biểu đệ ngu xuẩn của ta a, phụ vương của ngươi cho ngươi làm tùy tùng cho ta thật không sai, ngươi vẫn không rõ dụng ý thật sự muốn lôi kéo ta của phụ vương ngươi sao?
– Dụng ý thực sự? Lôi kéo?
Trên mặt Nghiễm Dịch ngốc trệ thoáng một phát, sau đó giận tím mặt, quát:
– Làm càn, phụ vương ta uy chấn Đông Hải, tu vị Thông Thiên, sao cần lôi kéo ngươi chứ?
Trên mặt Nhuận Tường hiện lên khinh miệt, hừ nhẹ nói:
– Tu vị có Thông Thiên thế nào cũng chỉ là uy chấn Đông Hải mà thôi, chính hắn cũng biết, cũng không phải uy chấn thiên hạ ah!
– Có ý gì?
Nghiễm Dịch vẻ mặt khó hiểu.
Lục Điêu thống lĩnh lại lau mồ hôi, trong lòng tâm thần bất định,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-chi-ton/806795/chuong-1651.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.