Được cô nhắc nhở, Võ Hữu Thuyên quay phắt lại, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm người đàn ông đang cầm điện thoại quay phim. Khác hẳn với vẻ hiền lành lầm lì giữ tiệm ngày thường, ông ta hung hăng lao đến trước mặt đối phương, gạt phăng điện thoại trên tay người nọ xuống đất. Thế vẫn chưa hả giận, ông ta vớ lấy cái ghế đập mạnh vào chiếc điện thoại, nhất quyết đập cho chiếc điện thoại vỡ tan tành, dường như chỉ có làm vậy mới xóa bỏ được những thứ mà điện thoại đã quay lại.
Người đàn ông kia ngẩn người hồi lâu, người tụ tập xung quanh ngày càng đông, mà Võ Hữu Thuyên trong chiếc áo khoác xanh lam vẫn đang cơn thịnh nộ, trừng mắt nhìn anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
Có người tốt bụng bước tới kéo người đàn ông kia đi, khẽ nhắc nhở: “Anh đừng chọc vào ông ta, cái phố chợ này chẳng mấy ai chơi được với ông ta đâu, tính tình xấu lắm. Trước đây ông ta từng cãi nhau với tiệm cá đối diện, lúc đó còn vác dao ra, dọa chúng tôi sợ chết khiếp.”
Người đàn ông bị kéo đi, chuyện bồi thường điện thoại không hề được nhắc đến nửa lời. Có lẽ lời của người tốt bụng kia khiến anh ta đề phòng, hoặc là bị Võ Hữu Thuyên dọa sợ. Dù là nguyên nhân gì, một lần phát điên của Võ Hữu Thuyên đổi lấy việc tất cả mọi người lặng lẽ cất điện thoại đi, không ai dám quay nữa.
So với vẻ kiêng dè của người khác, Chu Uẩn đứng giữa đám đông như một kẻ lạc loài. Cô chứng kiến toàn bộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221757/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.