Chu Uẩn vừa nói vừa nghĩ đến biểu cảm kinh ngạc và khó xử lúc đó của Võ Hữu Thuyên, cả người ông ta cứ đứng cứng đờ như bị sét đánh, mặc kệ con cá trên tay quẫy đạp nhảy khỏi sạp.
“Cá chạy mất rồi.” Chu Uẩn ôn tồn nhắc nhở “Nhìn kích cỡ đó chắc bán được giá lắm đấy.”
Vẻ kinh ngạc trên mặt Võ Hữu Thuyên từ từ biến mất, thay vào đó là ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào Chu Uẩn, giọng nói cũng trầm và thô hơn ngày thường: “Cô là ai?”
Chu Uẩn giơ mấy cái túi đủ màu sắc trên tay lên cho ông ta nhìn rõ, khóe môi cong lên: “Rất rõ ràng mà, cư dân sống quanh đây đi chợ mua thức ăn thôi.”
“Không thể nào!” Võ Hữu Thuyên nhận ra mình thất thố, nhìn quanh thấy các chủ sạp khác đều đang bận rộn buôn bán, liền hạ thấp giọng chất vấn lần nữa “Rốt cuộc cô là ai!”
Chu Uẩn nhìn ông ta hồi lâu, không tài nào ghép khuôn mặt trước mắt này trùng khớp với khuôn mặt ở bờ biển năm xưa. Nếu không phải nhờ nốt ruồi bên khóe miệng phải, cô quả thực khó lòng tin người này chính là Võ Hữu Thuyên.
Người ta thường nói đàn ông đến tuổi trung niên ít nhiều sẽ thay đổi ngoại hình, nhưng đa phần là phát tướng hoặc hói đầu. Còn kiểu thay đổi như Võ Hữu Thuyên thì quả thật hiếm thấy.
Võ Hữu Thuyên bị nhìn đến mức trong lòng nổi gai ốc, nhưng ngại đang ở bên ngoài không thể làm ảnh hưởng đến việc buôn bán, ông ta tháo găng tay cao su làm cá ra, bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221756/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.