Bạch Đàm nhận ra tâm trạng cô không tốt, cẩn thận thăm dò: “Sao thế?”
Chu Uẩn xóa lịch sử cuộc gọi rồi trả điện thoại lại cho Bạch Đàm, giọng điệu bình tĩnh: “Nhầm số thôi, tớ nhớ nhầm số.”
Bạch Đàm không nghi ngờ gì, tốc độ cúp máy quá nhanh, gọi nhầm cũng là chuyện có khả năng xảy ra. Cô ấy nhìn thời gian trên điện thoại, vươn vai một cái: “Tâm trạng thế nào rồi? Hay là chúng ta chuyển sang…”
Chu Uẩn uống một ngụm nước lớn: “Ông chủ đứng sau quán bar Mint là Tưởng Đình Dã phải không?”
Đột nhiên bị hỏi câu này, Bạch Đàm chưa kịp phản ứng, ngây ngô trả lời theo bản năng: “Đúng vậy.”
Chai nước khoáng bị đặt mạnh xuống chiếc bàn thấp, một phần ba lượng nước còn lại trong chai sóng sánh dữ dội. Bạch Đàm nhìn lượng nước lớn tràn ra từ miệng chai, bỗng nhiên cảm thấy một luồng sát khí, nở nụ cười gượng gạo: “Hỏi cái này… làm gì?”
“Cậu không phải bảo chuyển địa điểm sao?” Chu Uẩn liếc nhìn cô ấy, ánh mắt kiên định, giọng điệu chắc nịch “Bốn giờ sáng chẳng phải là thời điểm thích hợp nhất để quẩy tăng hai sao?”
Trong những chủ đề nhảy cóc liên tục, cuối cùng Bạch Đàm cũng hiểu ra, cô ấy chậm rãi lấy chai nước khoáng từ tay Chu Uẩn, cẩn thận vặn nắp lại, ánh mắt nghi hoặc không ngừng quan sát khuôn mặt Chu Uẩn, rồi đưa ra một kết luận khá thuyết phục: “Cậu uống say rồi phải không?”
Bên cạnh ghế sofa là những vỏ chai rượu nằm ngổn ngang, chỉ cần động nhẹ là tiếng thủy tinh va vào nhau leng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221731/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.