Dứt lời, Văn Chú buông lỏng sự trói buộc đối với cô, mở cửa giúp cô, bàn tay rộng lớn đặt sau eo cô đẩy nhẹ về phía trước “Muốn ở lại thì có bác sĩ chăm sóc, không muốn ở lại thì bên ngoài có xe đưa em về.”
Chu Uẩn nhất thời không biết nên nói anh chu đáo hay là toan tính từng bước, cô quấn chặt chiếc chăn mỏng chuẩn bị rời đi.
Văn Chú thấy cô vội vàng muốn đi, bèn đưa tay nắm lấy cổ tay trắng ngần của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, không quên dặn dò: “Cho em ba ngày là để suy nghĩ cho kỹ, đừng nghĩ đến chuyện giở trò khôn vặt, ở Túc Nguyên em không thoát được đâu.”
Chu Uẩn cười khẩy một tiếng, hơi nghiêng đầu nhìn anh: “Anh đây là cho tôi ba ngày sao? Chi bằng nói là cho tôi ba ngày để chuẩn bị tâm lý đến cúi đầu trước anh.”
Anh không phủ nhận nhưng cũng không định vô cớ gánh cái tiếng xấu, kiên nhẫn nói: “Hết ba ngày, em muốn xử lý thế nào cũng được, sẽ không ai hạn chế tự do của em.”
Chu Uẩn quay đầu nhìn sang chỗ khác: “Buông tay.”
Lần này anh rất phối hợp, buông tay để mặc cô muốn đi đâu thì đi. Nhưng chỉ có Chu Uẩn hiểu rõ, cái bẫy đã được giăng ra rất thành công, anh có đủ tự tin biết rằng cô chắc chắn sẽ quay lại.
Chu Uẩn không chọn ở lại, xảy ra chuyện như vậy, ở lại đây chỉ thêm ngột ngạt, cô cần gấp một nơi yên tĩnh để tĩnh tâm, để bản thân bình tĩnh lại mới có thể nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221730/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.