“Đối với tôi mà nói, chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng, quá trình thế nào không quan trọng.” Chu Uẩn khẽ động cánh tay thuận lợi thoát ra, “Tiền đề của việc đùa giỡn tình cảm là phải động chân tình, cô cho rằng Văn Chú sẽ động chân tình với tôi sao?”
“Phàm chuyện gì cũng không có tuyệt đối.” A Tư nhìn dáng vẻ quyết tuyệt không đâm đầu vào tường không quay lại của Chu Uẩn, biết lao đầu vào lửa cuối cùng chỉ khiến cả hai cùng bị thương “Tôi khuyên cô tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ.”
Chu Uẩn thừa nhận mình không nghe lọt bất kỳ lời khuyên ngăn nào, cô biết rõ sau khi thoát chết, động lực duy nhất chống đỡ cô sống tiếp chính là giải quyết chuyện năm xưa, đòi lại công đạo cho bố.
Nói cô điên cũng được, ngang ngược cũng chẳng sao, bất kỳ sự cản trở nào đối với cô đều là gánh nặng, ai cản đường cô sẽ dốc toàn lực giải quyết.
Cùng lúc đó, Diêu Hồng đến kho hàng trong thôn lấy danh nghĩa Thẩm Uẩn lấy không ít đồ, lại mượn một chiếc xe đẩy nhỏ, xếp gọn gàng những kiện hàng lớn nhỏ lấy được lên xe đẩy rồi đi về phía nhà nghỉ.
Ông chủ trông nhà nghỉ không có ở đó, chỉ có cô con gái đang ngồi ở quầy cúi đầu làm bài tập.
Diêu Hồng để xe đẩy sang một bên, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Vị Văn tổng làm thủ tục nhận phòng hôm qua ở phòng nào?”
Cô nữ sinh nhìn chiếc xe đẩy chất đầy đồ đạc cách đó không xa, lật xem sổ đăng ký rồi đáp: “Ở phòng 112.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221720/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.