“Ý của Văn tổng là anh ấy không kén ăn đến thế.” Chu Uẩn đứng dậy bưng bát mì đã trương lên trước mặt anh đi. “Đồ ăn cho heo này bưng đi trước đây, Diêu Hồng làm phiền cô một chút nhé, cô nấu bếp tôi phụ một tay.”
Cô bưng bát mì đi thẳng vào bếp sau, không cho Diêu Hồng cơ hội từ chối, tốc độ chốt hạ nhanh chẳng kém gì chạy nước rút trăm mét.
Nguyên liệu trong bếp sau cũng coi như đầy đủ, Diêu Hồng lục lọi tủ lạnh xong, quay người lại vừa khéo thấy Chu Uẩn đang xử lý bát mì kia, đổ nó vào một cái chậu inox.
“Cô đổ vào đó làm gì?”
“Trong thôn chẳng phải có rất nhiều chó hoang sao, lát nữa cho chúng ăn.”
Diêu Hồng nhìn qua cửa sổ liếc người đàn ông khí chất xuất chúng bên ngoài, vừa cầm bắp cải vừa nói bóng gió thăm dò: “Tôi thấy cô và Văn tổng khá thân đấy?”
“Trước kia quen nhau ở Túc Nguyên.” Chu Uẩn dọn dẹp xong xuôi, dùng nước xả sạch cặn trong bát mì. “Anh ấy hiếm khi tới đây, dù sao cũng phải thể hiện cho tốt một chút.”
“Thể hiện cho tốt?” Diêu Hồng hỏi thẳng mặt “Tôi thấy là cô định ra tay với anh ta thì có?”
“Rõ ràng lắm sao?” Chu Uẩn đưa tay trái sờ sờ má “Tôi thể hiện chắc cũng coi là bình thường chứ nhỉ?”
Diêu Hồng nhớ tới những lời A Tư nói với mình tối qua, Chu Uẩn từng thú nhận với cô ấy tâm tư đối với Văn tổng, còn nói mấy ngày nay sắp xếp lịch trình một người tiếp khách, nếu người khác có hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221719/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.