Sự xuất hiện đột ngột của Vương San San khiến Chu Uẩn còn chẳng kịp mở miệng, cô bé mới chỉ mười ba mười bốn tuổi nhưng sức lực trên tay thì không thể xem thường, dùng sức kéo mạnh Chu Uẩn rời khỏi văn phòng thôn trưởng, chui vào một đống rơm rỗng ruột.
Xung quanh đều là các đống rơm, chỗ họ trốn nằm ở vị trí trung tâm, cho dù có người đến, chỉ cần không gây ra tiếng động lớn thì sẽ không ai phát hiện.
Vương San San thò đầu ra ngoài quan sát một lượt, sau khi xác định không có ai đi tới, cô bé vừa thở hổn hển vừa nói rõ mục đích đến đây: “Chị Thẩm Uẩn, chị bảo bạn chị mau đưa chị đi đi, em nghe thấy Diêu Hồng bọn họ muốn hại chị!”
Lại nghe thấy cái tên Diêu Hồng, Chu Uẩn sững sờ: “Bọn họ? Còn có ai nữa?”
“Hầu Thất!” Vương San San xích lại gần hơn, lặp lại nội dung nghe lén được bằng giọng cực nhỏ “Diêu Hồng muốn Hầu Thất giúp cchị ta lấy thuốc, Hầu Thất không chịu, Diêu Hồng liền bảo nếu anh ta chịu, chị ta sẽ…”
Vương San San không nói tiếp, nhưng qua gò má đỏ bừng của cô bé, Chu Uẩn không khó đoán ra nội dung cuộc trò chuyện lúc đó của hai người kia táo bạo đến mức nào, thật làm khó cho Vương San San khi phải nghe những lời ô uế đó.
Chu Uẩn đưa tay giữ lấy vai Vương San San, dịu dàng an ủi: “Không sao đâu, ở đây chỉ có hai chúng ta, sẽ không có người khác nghe thấy, chị cũng sẽ không nói cho ai biết.”
Vương San
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221717/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.