Văn Kỳ là người xưa nay không giấu được chuyện trong lòng, chỉ được cái ưu điểm là dân chạy xe nên khoản nhìn mặt đoán ý rất cừ. Thấy Chu Uẩn nháy mắt ra hiệu, lại nhìn người đàn ông bên cạnh cô khí chất xuất chúng, đứng ở đó tạo cảm giác mạnh mẽ như rồng phượng giữa loài người. Cô ấy biết Chu Uẩn trước đây từng ở Túc Nguyên, không ngờ cô gái này cũng có chút bản lĩnh thật.
“Khó trả lời lắm sao?”
Văn Kỳ hoàn hồn, nghe giọng điệu hỏi lại lần nữa của người đàn ông, ấn đường hơi nhíu lại.
Khá lắm, còn rất kiêu ngạo.
“Không khó trả lời.” Văn Kỳ đánh giá anh từ đầu đến chân, đoán chắc đối phương là loại bám váy phụ nữ chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng dùng được, chưa biết chừng còn được phú bà bao nuôi, rồi lấy tiền của phú bà ra tiêu xài hoang phí.
Cô nhìn về phía một hàng người đứng sau lưng Hầu Thất, xem ra đám người kia đều là do tên trai bao này mang đến, không khéo là người bên cạnh phú bà, được người này mượn đến để phô trương thanh thế.
Văn Kỳ bỗng nhớ đến gã bạn trai cũ từng yêu đương nồng nhiệt lúc trước, cuối cùng không chịu nổi cám dỗ của đồng tiền, cứ lằng nhằng giữa cô ấy và chị gái phú bà kia. Cô ấy bị lừa quá thảm, đến mức mỗi lần nhớ lại chuyện này đều nghiến răng căm hận, không thể trơ mắt nhìn Chu Uẩn đi vào vết xe đổ của mình.
Văn Kỳ hắng giọng: “Phải thì thế nào? Chẳng lẽ anh còn có thể giết người ta chắc?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221716/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.