Chu Uẩn không ngẩng đầu lên, mi mắt khẽ rũ nhìn xuống chân mình, bóng đen hình vòng cung mở rộng từ mũi giày như vô hình chung nhắc nhở cô: quản tốt ba tấc đất dưới chân mình mới có thể đi được đường dài.
Tiếng bước chân rời đi dứt khoát vững vàng, sải bước mà đi, tựa như bước đi tạo ra gió.
Chu Uẩn không quay lại quán bar mà dùng chiếc điện thoại mới mua nhắn tin cho Bạch Đàm, giải thích rằng mình về trước để thu dọn hành lý kịp chuyến bay. Cô gái kia chắc là đang canh chừng bên điện thoại, tốc độ trả lời tin nhắn nhanh đến mức khiến người ta líu lưỡi, nhưng khác thường ở chỗ không truy hỏi chuyện giữa cô và Văn Chú thế nào, mà lại mật báo cho cô biết, nói rằng sau khi Văn Chú vào quán bar, sắc mặt không được tốt lắm.
Chu Uẩn nhìn chằm chằm vào câu cuối cùng, ngửa đầu hít sâu một hơi. Thời tiết ở Túc Nguyên so với Khê Thương có thêm vài phần ngột ngạt, có lẽ đây là luồng không khí cùng tồn tại với thành phố phồn hoa đô hội này bất kể ngày đêm, người bước vào không tài nào trốn thoát được.
Sắc mặt không được tốt lắm…
Cô từ từ cúi đầu, tầm mắt dõi theo hướng cửa quán bar trống trải chỉ lác đác vài bóng người. Với tính cách kiêu ngạo của Văn Chú, hành động vừa rồi của cô không nghi ngờ gì là vả mặt anh trước đám đông. Dù sao thì Văn đại tổng tài nhìn người rất chuẩn lại bị cô chơi một vố, nhìn nhầm một lần, đổi lại là vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221702/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.