Chu Uẩn thoáng sững sờ. Lời nói của Văn Chú giống như tiếng chiêng gõ mạnh bên tai, một tiếng “bang” khiến nhịp tim cô như ngưng trệ.
Không thích, những thứ không có thật, đương nhiên là không để tâm.
Văn Chú bước lên một bước, cúi đầu nhìn gương mặt trầm mặc không nói của cô: “Nói đi.”
“Anh muốn tôi nói gì?” Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn anh, lại đọc được một tia dò xét trong đôi mắt thâm sâu ấy, rất nhẹ, nếu không phải thời gian qua tiếp xúc quá nhiều thì sẽ không dễ dàng phát hiện ra.
Cô dời tầm mắt, nhìn về phía ánh đèn nhấp nháy của quán bar cách đó không xa, cười khẩy: “Anh đột nhiên tới đây chắc chắn không phải vô duyên vô cớ, có gì cứ nói thẳng đi.”
“Hôm nay tôi nhận được một cuộc điện thoại từ trại tạm giam.” Văn Chú chú ý đến vẻ kinh ngạc không hề giả tạo trên mặt cô, nói thẳng “Khương Thiên Doanh kiên quyết yêu cầu gọi cuộc điện thoại này, chỉ đích danh gọi cho tôi. Cô ta nói cô tâm cơ thâm sâu, tính kế cô ta. Lời này khá thú vị, cô ta hãm hại em sao lại thành lỗi của em rồi?”
Vì sự việc của Khương Nghiêm Bân và Dư Triết Lương vẫn đang trong quá trình điều tra, nên Du Dĩnh và Khương Thiên Doanh tạm thời bị giam giữ, chờ kết quả điều tra cuối cùng.
Theo lý mà nói, trong thời gian điều tra sẽ không được phép liên lạc với bên ngoài, chuyện này e là Văn Chú đã lo lót quan hệ, để Khương Thiên Doanh có được đặc quyền này.
Chu Uẩn không nói gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221701/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.