Lưu Tư Minh ở phía sau không nhìn thấy ánh mắt trao đổi của hai người, nhỏ giọng nhắc nhở sau lưng Văn Chú: “Văn tổng, chú ý dưới chân.”
Dưới chân bừa bộn hỗn độn, nhưng không đến mức không đi được, Văn Chú hiểu ý anh ta, anh đi đến trước mặt Chu Uẩn, ngồi xổm xuống, trùm chiếc áo khoác lên người cô, cơ thể mảnh mai được chiếc áo rộng thùng thình bao bọc lấy, hoàn toàn che kín cô bên trong.
Lưu Tư Minh xác định cảm xúc của cô đã dần ổn định, bèn gật đầu ra hiệu với mấy đồng nghiệp bên cạnh.
Dư Triết Lương đã được nhân viên y tế đợi sẵn bên ngoài đưa lên cáng khiêng xuống núi điều trị, tình hình cụ thể còn cần về đồn cảnh sát hỏi chi tiết, cho nên hiện tại Chu Uẩn chưa hôn mê chính là đối tượng điều tra trọng điểm của cảnh sát bọn họ.
Khi Văn Chú chỉnh lại áo cho cô, ngón tay thon dài chạm đến cổ áo, tay dùng lực mạnh hơn, cổ áo thắt lại, kéo người trực tiếp vào lòng, cúi đầu chú ý đến vết thương trên cổ cô “Vì để thắng, mà lấy bản thân ra đánh cược sao?”
Chu Uẩn hiểu ý ám chỉ trong lời nói của anh, không ngẩng đầu lên, đôi mắt hơi rũ xuống, tầm mắt vừa vặn rơi vào hình thêu trên ngực trái áo sơ mi đen của anh, nếu nhớ không lầm, kiểu dáng giống hệt hình xăm trên mu bàn tay anh.
“Đối với người không thân phận không bối cảnh mà nói, cơ hội thành công duy nhất chính là đặt cược chính bản thân mình.”
Văn Chú nhìn cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221677/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.