Lần đầu tiên trong đời bị người khác dùng chính lời mình từng nói để chặn họng lại, Văn Chú tức quá hóa cười: “Buổi họp báo truyền thông này một khi đã làm, thì cô và nhà họ Chu sẽ không còn khả năng vãn hồi nữa đâu.”
Chu Uẩn dùng cờ lê gõ xuống đất, tạo ra tiếng leng keng, mỗi âm thanh vang lên giống như đang mài dao chuẩn bị tìm kẻ xui xẻo để luyện tay.
Mỗi lần phát ra một tiếng ồn, tim Dư Triết Lương lại đập thót một cái, cờ lê ở quá gần hắn, chỉ cần tay cô lỏng ra hoặc lệch đi một chút, những âm thanh va đập kia chắc chắn sẽ xuất hiện trên người hắn.
Cuối cùng hắn cũng đợi được cô cúp điện thoại, khác với vẻ thoải mái khi nói chuyện, ánh mắt cô nhìn hắn có thêm vài phần thâm ý phức tạp. Nỗi đau trên cơ thể vẫn còn đó, bị người ta nhìn chằm chằm như vậy trong lòng ít nhiều cũng thấy rợn người.
Dư Triết Lương nuốt nước bọt vài cái: “Chị Chu, Văn tổng nói thế nào?”
Chu Uẩn cất điện thoại vào túi, cờ lê rơi xuống người hắn, lần này đập không mạnh nhưng dọa hắn sợ đến mức hai vai run bần bật, cái dáng vẻ hèn nhát của hắn khiến cô bật cười “Gọi cái gì mà chị Chu, nghe già đi cả chục tuổi.”
Dư Triết Lương thăm dò nói: “Thế gọi là… em Chu?”
Cú đánh vừa may mắn thoát khỏi cuối cùng lại giáng xuống người hắn một cái nữa, lực đập mạnh hơn vài phần, Dư Triết Lương kêu khổ thấu trời.
Mẹ kiếp! Sau này hắn mà còn bắt nạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221676/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.