Trong văn phòng Thịnh Hoằng náo nhiệt chưa từng có, khác với bầu không khí báo cáo công việc có trật tự thường ngày, lúc này mọi người đang tranh cãi ỏm tỏi, ai cũng cho rằng mình không phải là bên có lỗi.
Chu Uẩn ngồi ở xa, nhìn chỗ ngồi hai bên, bên phải là Bạch Đàm, bên trái là Đổng Diệu Huy, hai bên mỗi người một ý. Gia Liên lấy việc đối phương đánh cắp thành quả nhưng sống chết không thừa nhận làm điểm mở đầu, Hào Lợi lấy việc Gia Liên vu khống làm điểm phản bác.
Mà vị ngồi ở ghế chủ tọa kia, thong dong tự tại dựa vào ghế da thật, cúi đầu không biết đang lật xem tài liệu gì.
Chu Uẩn nghĩ, quả không hổ là ông chủ lớn, xung quanh cãi nhau thành thế này còn có nhã hứng xem tài liệu, không hề bị ảnh hưởng, sự điềm nhiên này quả thực hiếm có.
Cô vừa khẳng định xong, một tiếng “bộp” cắt ngang mấy người đang tranh luận, cùng với bầu không khí ồn ào lập tức tắt ngấm.
Ánh mắt mọi người chuyển hướng về nơi phát ra tiếng động, vẻ mặt khác nhau nhìn vị ngồi ở ghế chủ tọa kia, quyền quyết định nói đi nói lại vẫn nằm trong tay Văn Chú, bọn họ có hét rách cổ họng, chỉ cần Thịnh Hoằng từ chối thì mọi thứ đều vô ích.
Đổng Diệu Huy nhìn chuẩn thời cơ, cướp lời trước một bước: “Văn tổng, chuyện Gia Liên nói hoàn toàn là vu vạ cho Hào Lợi, là một thành viên của đội ngũ nghiên cứu phát triển công ty, tôi có thể đảm bảo cho những lời mình đã nói, tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221652/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.