Tống Miện giải đáp thắc mắc cho cô: “Cô Chu, Văn tổng hy vọng có thể nghe cô chính miệng giải thích Bạch tổng của Gia Liên đến công trường thi công đầu tư của Thịnh Hoằng trích xuất camera giám sát là có ý gì.”
Chu Uẩn hơi sững sờ.
Bạch Đàm trích xuất camera giám sát thuận lợi như vậy, hoặc là cô ấy đã mượn danh nghĩa nhân viên Thịnh Hoằng để lấy được video mà không gặp trở ngại nào, hoặc là chỉ có thể là…
Chu Uẩn theo bản năng nhìn người đàn ông với gương mặt góc cạnh rõ ràng bên trong xe, nghi hoặc dần dần phóng đại. Việc cô định làm ngay cả Bạch Đàm cũng chỉ được thông báo tạm thời ngay vào lúc đó, làm sao Văn Chú lại biết trước được?
Người trong xe tùy ý đặt bàn tay phải với các khớp xương rõ ràng lên vô lăng, ánh mắt lười biếng quét tới: “Đợi tôi xuống xe mời à?”
Đâu dám!
Chu Uẩn đi xuống bậc thang lên xe, cũng không biết chỗ ngồi trước đó ai ngồi qua, vị trí lùi về sau hơn, vừa ngồi xuống, lưng cô bị hẫng một đoạn. Sau khi điều chỉnh vị trí một chút, người cô vẫn lọt thỏm vào chiếc ghế da thật, nhìn từ bên cạnh trông kỳ lạ, giống như chú gà con đang cuộn mình trong vỏ trứng.
Tuy Văn Chú không nhìn thẳng vào cô, nhưng ánh mắt lướt qua đã thu trọn mọi hành động và lời nói của cô. Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào màn hình hiển thị trên xe, ghế phụ lái từ từ điều chỉnh về phía trước, ngay cả lưng ghế cũng đẩy lên vị trí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221651/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.