Một buổi chiều cuối tuần, Bạch Vỹ Hiên có hẹn gặp mời cô đi ăn cơm, cô vẫn đồng ý vì ít ra cũng nên giữ mối quan hệ tốt. Khi cô trở về khi đang đi dạo trên đường cho thoải mái thì bất ngờ 4 tên đàn ông xông ra đứng xung quanh cô
- Này, các anh là ai làm ơn tránh đường.
- Tụi tao là ai mày không cần biết hôm nay đánh cho mày chừa, tội ve vãn chồng người khác.
- Các anh tìm nhầm người rồi.
- Mày là Dương Tú Uyên đúng không?
- Các anh...
Ngay lập tức chiếc xe ô tô rọi sáng cả con hẻm bóp còi inh ỏi, trong xe bỗng chạy ra hai người đàn ông cao lớn. Lúc ấy cô thấy Bạch Vĩnh Kỳ xuất trong tim cô xẹt qua tia ấm áp và vui mừng kỳ lạ,anh mặc quần tây xám và áo thun trắng nhìn chuẩn phong cách của một người có tiền, anh nắm cú đấm đấm thẳng vào mặt bọn chúng. Mọi người xung quanh bắt đầu chạy lại, bọn chúng thấy bất ổn nhanh chóng lên xe chạy đi mất.
- Bạch Vĩnh Kỳ...
Lúc đó cô sợ hãi ôm chặt anh lại...
- Tú Uyên, cô đi đứng kiểu gì vậy hả?
Cô cứ tưởng Bạch Vĩnh Kỳ sẽ hỏi nhỏ nhẹ nhưng anh lại hét vào mặt cô.
- Bạch Vĩnh Kỳ, anh bị chảy máu ở miệng, và tay bị thương rồi, tôi ngại quá.
- Cô ngại à? Cô còn không nhanh mời tôi lên nhà mà làm cho hết có lỗi hả, thân thể tôi cô nghĩ thử đi, tại sao tôi phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2722089/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.