Anh đi rồi cô ngủ thêm chút nữa vì đêm qua mất sức không ít đi. 8h sáng cô dậy vệ sinh cá nhân xong rồi dọn dẹp nhà cửa, cắm hoa các thứ, nghĩ tối nay nấu gì để anh ăn, cô cứ nghĩ đến câu anh nói “em sinh con cho anh nha” là cô lại cười ngây ngất.
Khi cô dọn dẹp vài cuốn sách của anh lên kệ, bỗng thấy một tấm ảnh cũ, một cậu bé tầm 5 tuổi trông rất dễ thương, cô cầm lên nhìn rồi bật cười:
- Anh lúc nhỏ à Vĩnh Kỳ ?
Cô nhìn tấm ảnh rồi cười lật mặt sau thấy ghi ngày sinh 07/12
- Hôm nay ngày mấy nhỉ?
Cô giật mình khi thấy hôm nay đã là 5/12 vậy là sinh nhật anh còn 2 ngày nữa.
Tối hôm ấy đó anh về cô hỏi:
- Sinh nhật của anh ngày bao nhiêu hả anh?
- Sinh nhật anh à, anh không nhớ lắm, vì anh không để ý tới.
- Vĩnh Kỳ, thật hả, anh không biết là gần tới sinh nhật anh à?
- Nhớ không nhầm là 07/12 đấy.
- Anh không nhớ luôn hả?
- Mà thôi đi, anh không có khái niệm sinh nhật, mấy năm trước thì anh còn có nhớ, vài năm gần đây bận công việc, nên không có thời gian.
- Nói thiếu rồi, bận gái gú nữa.
Vĩnh Kỳ ôm cô vào lòng.
- Vậy nên mới gặp được em đó, em không cần làm gì đâu, nhớ lời anh dặn.
- Thật à?
- À…..có chứ, anh muốn em nấu cho anh một bữa cơm là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2722061/chuong-30.html