Ngày thứ 5 cô bật điện thoại lên, từng dòng tin nhắn đau đớn đến chết người của Bạch Vĩnh Kỳ gửi đến khiến tim cô thắt lại, anh trách cô đã làm gì mà mất tích 5 ngày nay, có một tin nhắn mới gửi đến cách đây 5 phút.
- Uyên Uyên, anh vừa đáp xuống sân bay cách đây 5 phút, nếu em nghĩ anh là chồng em, thì xin em hãy gọi lại cho anh ngay lập tức.
Vậy là Vĩnh Kỳ đã về sớm hơn dự định, cô mừng rỡ nhắn lại.
- Em nhớ anh Vĩnh Kỳ, em thật sự rất nhớ anh.
Nhưng cô khóc, khóc to...cô xóa đi dòng tin nhắn ấy, cô bây giờ lấy tư cách gì mà nói nhớ nhung anh được nữa?
- Uyên Uyên, chúng ta đã bên nhau bao lâu em không thiết tha gì hả, em đang trêu đùa tình cảm anh à? Em đang làm cái trò gì vậy, em đang mang thai con anh đó đừng đùa giỡn không vui đâu em.
- Uyên Uyên, anh yêu em, anh nhớ em phát điên rồi, em đang ở đâu vậy?
Từng tin nhắn đau khổ tuyệt vọng của Bạch Vĩnh Kỳ khiến tim cô thắt lại, lúc ấy cô chỉ muốn vứt bỏ tất cả những chuyện đã qua để chạy đến bên anh. Đáng ra ngày hôm nay anh về tới cô phải ra sân bay đón anh, ôm ấp không rời vậy mà...
Điện thoại cô bất chợt run lên, cô giật mình làm rớt xuống đất, điện thoại vô tình chạm ngón tay cô mà đã bắt máy. Bên đầu dây là giọng Bạch Vĩnh Kỳ nghẹn ngào đầy đau khổ, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-vao-luoi-tinh-cuc-truong-bach-khong-loi-thoat/2722022/chuong-45.html