Edit: Há Cảo
Hạ Lương biết hắn không tin lời mình, rốt cuộc chỉ cần cẩn thận điều tra nguyên chủ, là sẽ biết giữa hai người khác nhau nhiều cỡ nào.
Cô thở dài trong lòng, bởi vì hắn là Hạ Mẫn, tuy hắn không nhớ rõ, nhưng Hạ Lương vẫn không muốn nói dối hắn, cô đành dựa theo cách của mình, thử giải thích,
"Ngươi chắc chắn đã điều tra ta, cũng nhất định đã biết tất cả mọi việc trong quá khứ của ta. Hai tháng trước, sau trận bệnh cô ấy, ta cảm thấy chính mình thông minh lên rất nhiều, thứ gì cũng có thể dễ dàng học được. Vì thế âm thầm liền học y thuât và công phu, ta thật sự là Hạ Lương. Nếu ngươi không tin, có thể đi hỏi cha mẹ ta."
Hạ Lương còn hắn che mắt, cho nên không thấy được thần sắc của hắn, chỉ có thể nghe được tiếng hít thở phập phồng của hắn, cho nên không phán đoán được hắn có tin mình không.
"Ngươi cảm thấy ngươi nói như thế, sẽ làm ta tin tưởng sao?!" Bách Lý Giác cười nhạo một tiếng, nhướng mày, hỏi,
"Vậy ngươi trước nói cho ta biết, hai ngày nay ngươi đi theo cha ngươi đến nơi này, là vì sao? Trả lời cho kỹ, có lẽ ta sẽ tin tưởng lời ngươi nói."
Hạ Lương không trả lời ngay, mà vươn tay thử túm y phục hắn, thấy hắn không đẩy ra, trong lòng cô thoải mái một chút, lúc này mới trả lời,
"Mấy ngày nay cha xã giao rất nhiều, lần nào cũng uống say bí tỉ trở về, ta lo lắng có người sẽ gây bất lợi cho ông, hoặc là có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/va-mat-nu-phu-bop-bop-bop/4617758/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.