Editor: Trịnh Phương.
Trong một tháng sau, trừ việc mỗi tuần Lăng Tị Hiên mang trái cây cho Lâm Dung một lần, thỉnh thoảng lại đưa cô ra ngoài ăn cơm vào ngày chủ nhật thì cũng không tới gặp cô quá nhiều, nhưng mỗi ngày anh cũng sẽ gọi mấy cuộc điện thoại, nhưng anh vẫn sợ cô sẽ cảm thấy phiền, cho nên trong một lần đưa hoa quả cho Lâm Dung còn nói với cô rằng: "Dung Dung, nếu như em cảm thấy chuyện anh tới tìm em làm ảnh hưởng đến em thì phải nói cho anh biết, về sau anh sẽ ít đến."
Nhìn ánh mắt khẩn trương của Lăng Tị Hiên nhìn về phía mình, Lâm Dung cười cười: "Em không bị ảnh hưởng gì cả, không phải là anh có thời khóa biểu của em sao? Mỗi lần anh tới tìm em đều là vào lúc em không phải lên lớp, cho nên không sao cả. Chỉ là..."
Nghe thấy Lâm Dung nói không có việc gì, trong lòng Lăng Tị Hiên yên tâm hơn rất nhiều, vốn tưởng rằng về sau có thể không chút kiêng kỵ, nhưng Lâm Dung đột nhiên nói ra hai chữ "Chỉ là" khiến anh không khỏi lo lắng, vì vậy hỏi: "Chỉ là làm sao?"
"Chẳng qua nếu như em thật sự có chuyện không muốn cho anh tới tìm em thì không được tức giận, được không?"
Lăng Tị Hiên thả lỏng, cười: "Được, trường hợp có nhiều không?"
"Cũng không nhiều, trừ phi em bị bệnh hoặc là trường học đột nhiên có chuyện."
"Anh không thể tới thăm lúc em bị bệnh sao?" Nghe thấy cô nói như vậy, Lăng Tị Hiên lại bất mãn.
"Anh tới thăm em? Đến kí túc xá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ung-dung-nem-but/99863/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.