Hàn Khiêm bắt đầu thực sự tự hỏi rốt cuộc anh có thù hận gì với Thẩm Thiên Ngạo, tại sao đối phương đu bám anh không buông?
Kim cương toả sáng long lanh, tựa như ngôi sao hái xuống từ bầu trời.
Viên kim cương cực lớn dưới ánh mặt trời toả ra vầng sáng đẹp mắt, loé tới trên mặt Hàn Khiêm.
Cánh hoa vẫn như trước bay múa ngập trời, tiếng cánh quạt rất lớn của phi cơ át đi tiếng đàm luận của mọi người xung quanh.
Nhưng mà Hàn Khiêm cảm thấy được chính mình hình như thấy được hình ảnh gì kỳ quái.
Ê ê! Bà cụ bên kia vậy mà lại lau nước mắt, thực sự cảm động đến vậy sao? Người bình thường hẳn là phải xem nhiều phim truyền hình, ít nhất trong phim còn có BGM trữ tình, BGM ở đây chỉ có tạp âm.
Còn có thể thấy được bác gái bên kia, đừng tưởng rằng anh không thấy được ánh mắt vừa lòng của bà, quang minh chính đại dựng thẳng ngón tay cái là cho ai xem!
Đôi vợ chồng son bên kia thì càng quá phận, vẻ mặt cảm động rúc vào lòng nhau là lố cỡ nào a!
“Khiêm!” Thẩm Thiên Ngạo có chút bất an nhìn Hàn Khiêm.
Hàn Khiêm giật bắn mình.
Mang theo micro nói chuyện không cần lớn tiếng như vậy chứ, âm thanh khuếch đại truyền đến tai rất doạ người đó….
Nhưng lần này Thẩm Thiên Ngạo thực sự, thực sự rất bất an.
Hàn Khiêm vẫn là lần đầu tiên thấy Thẩm Thiên Ngạo như vậy.
Anh quen biết Thẩm Thiên Ngạo ý chí phong phát [hăng hái], ngạo khí mười phần, cho dù có là thời điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uc-van-tan-lang-hao-mon-tong-tai-ai-thuong-nga/209762/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.