*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chơi game thì cứ chơi, nhưng ba người vẫn rất tuân thủ thời gian biểu.
7h thức dậy, 8h tập hợp. Trừ một ngày ba bữa cơm, và hai tiếng để nghỉ trưa. Tất cả đều thoải mái. Đến 9h tối, Hughes sẽ tới đón Gin, sau đó Raton cũng sẽ ngoan ngoãn đi theo để về nhà. Còn đúng giờ hơn cả khi nhà trẻ tan học.
Cứ nghiêm túc và chán chường như thế được khoảng gần tháng, ba người cuối cùng cũng mềm nhũn.
Ba bộ máy tính bị vứt trong góc phòng như ba miếng giẻ lau, ba người chạy vào nhà ăn như chạy nạn.
Thạch Phi Hiệp nói: “Giờ nhìn thấy máy tính là ta muốn nôn.”
Gin nói: “Giờ nghe thấy tiếng máy tính là ta muốn nôn.”
Raton nói: “Giờ ta nhìn thấy cái gì cũng muốn nôn.”
…
Thạch Phi Hiệp bình tĩnh: “Ngươi có rồi.”
Gin còn bình tĩnh hơn: “Là của ai?”
Nhưng bình tĩnh hơn cả chính là Raton, vì mặt hắn không hề đổi sắc, đáp lại: “Chắc là sáng nay ăn quá nhiều thịt kho Đông Pha[1].”
…
Một tia sáng trắng như đèn pha đột nhiên xẹt qua cửa sổ nhà ăn.
Thạch Phi Hiệp và Gin cùng đồng thời phóng xuống khỏi ghế, ghé vào cửa số nhìn về phía tiền sảnh.
Một phi cơ có bề ngoài giông giống một quả cầu đang dừng giữa không trung, ngón đèn trắng đúng là được chiếu ra từ khoang thuyền của nó.
“Ta không nhận được thông báo là có khách tới.” Gin nhíu mày.
Thạch Phi Hiệp: “Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216941/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.