.
“Đưa kem có phải là quá ngây thơ không?” Thạch Phi Hiệp cầm cốc kem, tức giần nhìn tên đầu têu.
Gin uyển chuyển nhả cành hoa hồng trong miệng ra, lắc lắc ngóng tay: “Biết sự khác biệt giữa cao thủ và amatuer là gì không? Đó là – Cao thủ luôn có biến thối nát thành thần tích, trong khi người bình thường có cố mấy thì thối nát vẫn hoàn thối nát.”
…
Thạch Phi Hiệp giật mình nói: “Chẳng lẽ ngươi còn xem cả Hoàn Châu?” Không ngờ nó còn được cả quỷ hút máu hâm mộ nha.
Gin phớt nhẹ cánh hoa hồng qua môi mình, “Không ngừng nghỉ tìm kiếm tình yêu đích thực và phương thức yêu thương, là ý nghĩa tồn tại của sinh mệnh này.”
“…” Thạch Phi Hiệp nói, “Thế nên, ta không thể không hoài nghi ngươi chẳng phải muốn giúp Isfel tìm kiếm tình yêu gì, mà là muốn lấy ta làm chuột bạch để phục vụ thí nghiệm của ngươi?”
Gin mặt bình thản, “Ta thích gọi nó là nghiên cứu.”
Thạch Phi Hiệp ngạc nhiên quan sát hắn hồi lầy, đưa kem nhét lại vào tay hắn, nhẹ nhàng nói: “Ngoan, anh đây có chứng minh thư, anh không chơi với mấy lão già đâu, ngươi về tìm Hughes chơi với ngươi đi.”
“…”
Thạch Phi Hiệp nói: “Mà này, chơi thì cứ chơi, phải nhớ ăn cơm, ăn kem nhiều không tốt, dễ bị tiêu chảy.”
“…”
Thạch Phi Hiệp đạo mạo giáo dục con nhà người ta xong, xoay người định đi thì thấy cành hoa hồng đó phút chốc đã chắn ngang trước mặt hắn, cành hồng còn được trang trí thêm hai cái răng nanh bén nhọn của Gin.
“Ta có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216885/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.