Edit: Hiên
Thạch Phi Hiệp quay sang nhìn hắn, đầu hắn nổ bùm một phát, lý trí sợ hãi lo lắng gì cũng bị nổ cho bay lên chín tầng mây. Giờ phút này hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất… Bóp chết nó đi!
Nhưng trước khi hắn kịp có bất kỳ hành động nào, Gin đã động trước, mở miệng: “Nếu kỹ thuật không tồi, sao không làm thêm vài lần?”
…
Âm mưu hành hung người khác của Thạch Phi Hiệp bị một câu này cho rơi tõm.
Isfel sắc mặt như thường thu cánh lại, hờ hững liếc Gin một cái, “Rỗi quá sao?”
Nụ cười của Gin trong vòng ba giây do dự giữa giữ nguyên và không giữ nguyên, quyết định cuối cùng là – giữ một nửa. “Ha ha, đúng là đang rảnh rỗi.” Hắn lôi ra một bình rượu không biết từ đâu ra, không ngừng lắc lắc lắc.
Isfel nói: “Lâu rồi không thấy Hughes đâu cả.”
Tay lắc rượu của Gin dừng lại, cảnh giác nhìn hắn: “Hắn xin phép nghỉ.”
“Vậy dùng thời gian rảnh rỗi của ngươi lo công việc của hắn đi.” Hắn không để Gin kịp từ chối, “Nếu không, đành bảo hắn trả phép thôi.”
“…” Tươi cười của Gin biến thành âu sầu, mép hắn giật giật hai cái rồi nói, “Không, vấn, đề.”
Isfel hài lòng gật đầu, lấy ra từ trong túi một cái cài ngực áo lấp lánh ánh bạc có gắn một viên đá đen.
Ánh mắt Thạch Phi Hiệp và Gin đồng thời ngời sáng.
Thạch Phi Hiệp mặt dày nói: “Cái kia của ta hư mất rồi, ngươi đưa đúng lúc lắm.”
Gin cũng đồng thời vui sướng nói: “Chúng ta quen biết đã lâu, ngươi cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/u-linh-tuu-diem/1216884/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.