Con d.a.o găm đ.â.m vào n.g.ự.c Tiêu Hoài Tiễn. Nếu lệch thêm vài tấc, sẽ đ.â.m trúng tim.
Điều này khác với ý định ban đầu là chỉ cắt qua da thịt. Ám vệ run rẩy cả hai chân, suýt nữa quỳ xuống đất, câu “Hoàng thượng” gần như lỡ lời nói ra.
Tiêu Hoài Tiễn che vết thương, mắt phượng hơi cụp, không chút thay đổi sắc mặt liếc nhìn hắn. Ánh mắt lạnh lùng và bình tĩnh đó ra hiệu cho hắn không cần hoảng sợ, nhanh chóng rời đi.
Ám vệ im lặng hít sâu một hơi, cố kìm tay run rẩy rút d.a.o ra. Con d.a.o găm leng keng rơi xuống đất. Máu tươi trong chốc lát phun tung tóe ra. Mùi tanh của m.á.u lập tức lan tỏa khắp nơi.
Xung quanh đột nhiên im bặt. Phương Đào vô cùng kinh hãi, lao lên đỡ lấy cánh tay Tiêu Hoài Tiễn. Nàng run rẩy lấy khăn che vết thương ở n.g.ự.c hắn đang chảy m.á.u xối xả.
“Ngươi có sao không?”
Tiêu Hoài Tiễn nhíu chặt mày, giọng trầm nói: “Không sao.”
Máu tươi rất nhanh nhuộm đỏ chiếc khăn thêu màu vàng cam. Sao có thể không sao? Chưa từng thấy tình huống như vậy, Phương Đào nhất thời hoảng loạn, giọng run rẩy đến mức lạc đi: “Giờ phải làm sao...”
Vừa dứt lời, một tiếng chim ưng kêu vang vọng xuyên qua trời xanh. Huyền Diên vỗ cánh đáp xuống.
Thấy Huyền Diên, Phương Đào gắng gượng trấn tĩnh lại. Nó ở đây, chắc chắn Nam đại nhân cũng ở gần đó. Những kẻ bịt mặt sau khi ám sát đã xách trường kiếm vội vàng chạy về phía vách núi. Phương Đào nhanh chóng nói: “Đỏ Thẫm, bọn chúng là sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ty-nu-bo-tron/4902312/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.