Lần đầu tiên bị bắt cóc, ta cảm thấy khôngsao cả, có lẽ là vì xuất phát từ một chút ý niệm không thể lý giải được, thậmchí còn vui sướng khi người khác gặp họa. Lần thứ hai bị bắt cóc, ta chỉ cảmthấy nhàm chán, ba phần mang theo tâm tình đùa giỡn, bảy phần bình tĩnh xemngười khác diễn trò, ta nhớ rõ mình còn vẫy tay chào tạm biệt. Hiện tại đã làlần thứ ba, lần này thì ngược lại, ta chỉ cảm thấy buồn cười. Không biết có aibị bắt cóc nhiều hơn ta không?
Hắc y nhân ôm ta chạy về phía trước. Hắntuy rằng che mặt nhưng hầu như không sợ bị người phát hiện bộ dáng của mình.Hắn chạy rất nhanh, phải nói là khinh công rất cao diệu, cước bộ di chuyển cóquy luật chứng tỏ đây là tốc độ bình thường của hắn, tuyệt đối không vì nguyênnhân cướp người mà ra sức bỏ trốn. Ta bắt đầu hoài nghi, hắn có cần ôm ta chạytrên đường cái như vậy không? Tại sao không tìm một con ngựa hoặc một chiếc xengựa có phải tốt hơn không?
“Có thể thả ta xuống để ta tự đi không?”,ta cố gắng giữ chặt cánh tay hắn để cơ thể có thể thẳng hơn một chút. Suốt dọcđường, người này đều ôm chặt thắt lưng ta khiến cả người ta bị uốn cong từ đầuxuống chân, máu cũng đã dồn xuống đỉnh đầu, cảm giác càng lúc càng choáng váng.Không được, nếu cứ để như vậy chỉ sợ ta sẽ bị người bắt cóc lần thứ tư. Ta hyvọng là “bị người bắt cóc lần thứ tư” chứ không phải là “bị người đoạt mạng tạilần thứ tư”, “Căn cứ theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-ti-thien-thien-nhieu/2390387/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.