Vân Thanh Thanh luôn luôn thức thời, sau khi bị Đoạn Tiêu áp bức đột nhiên trở nên có cốt khí. Nhưng có cốt khí thì sao, vẫn là trong lúc trời đang mưa rất to bị hắn sai đi hái trái cây.
Đoạn Tiêu ném một cây phi tiêu chuẩn xác xuyên thấu hồng tâm, các nữ nhân ở bên cạnh hắn lập tức nổi lên một trận trầm trồ khen ngợi. Tiếp theo đó hắn quay đầu lại lấy trái cây, cố ý vô tình liếc qua Vân Thanh Thanh, thấy nàng toàn thân ướt sũng thần sắc hắn cứng đờ, lập tức không chút để ý phất tay:
“Được rồi được rồi, làm khó ngươi dầm mưa nửa ngày, đi xuống nghỉ ngơi đi.” Nói xong nhìn nàng xoay người rời đi, thẳng đến khi thân ảnh gầy yếu kia hoàn toàn biến mất, trong đôi mắt đen của hắn mới lộ ra một tia phức tạp.
Bỗng nhiên nghe được Liên Hoa ở phía sau vừa cười vừa châm chọc:
“Không phải bị ướt sũng thôi sao?”
Tự nhiên cảm thấy một trận lo lắng, hắn quay đầu lại, hung hăng trừng liếc mắt nhìn nàng một cái, nhất thời khiến cho những nữ nhân đó sợ tới mức không nói thêm câu gì nữa, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Hắn có thể tuỳ ý vũ nhục Thanh Thanh nhưng không có nghĩa người khác cũng có thể đối với nàng như vậy. Thanh Thanh là của hắn, cho dù có vũ nhục cũng chỉ có thể để cho hắn vũ nhục, ngoài hắn ra, bất cứ ai cũng không thể.
Hắn bỗng nhiên đối với chung quanh mất đi hứng thú, mạnh mẽ đứng dậy rời đi. Trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/1617672/quyen-3-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.