Đoạn Tiêu liếc mắt nhìn vào trong nước, thấy được sắc mặt mình thập phần khó coi .
Mấy ngày hôm nay, chuyện mà hắn mong chờ là cái gì? Nói ra có khả năng sẽ hù chết rất nhiều người. Phỏng chừng ngay cả người thân cận với hắn nhất là Ám Dạ và Ảnh Tử, nếu biết thời điểm mà hắn trông đợi nhất trong ngày là lúc nào, cũng sẽ sợ tới mức rớt cằm.
Trời rốt cuộc đến lúc nào mới chịu tối a? Hắn ngửa đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, không sai, hiện tại chuyện mà hắn hy vọng nhất trong ngày chính là mau tới đêm đen, mặt trời lặn xuống đi, mặt trăng mọc lên đi, màn đêm mau mau kéo đến.
Bởi vì chỉ có đêm xuống, hắn mới có thể lấy lý do trả thù mà chiếm lấy thân thể nàng. Hắn không nghĩ sẽ buộc nàng cùng hắn hoan ái, nhưng nếu không làm việc đó thì hắn không có cớ để liên tiếp chạm vào đối phương, nắm lấy tay đối phương, hôn lên môi đối phương, vuốt ve khuôn mặt đối phương. Đúng, một khi hắn không được chạm vào thân thể đối phương thì cả ngày hắn sẽ chìm vào trong dục vọng, phẫn hận sẽ giống như nước suối bình thường phun trào, mãnh liệt đến mức ngay cả chính hắn cũng không thể khống chế được.
Cũng may, hắn có hỏi qua tình hình của nàng mấy ngày gần đây, biết được Vân Thanh Thanh tựa hồ cũng không có bị ảnh hưởng gì, vẫn tiếp tục sống như cũ.
Mà hôm nay, hắn lại tận mắt thấy nàng ăn cơm rất ngon lành, trừ bỏ sắc mặt quá mức tái nhợt, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-phan/1617671/quyen-3-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.