edit : Jun
Đã lâu không ăn cơm ở Tâm Viên, đồ ăn mặc dù rất thơm nhưng không hề có mùi vị gì cả. Lúc còn ở Vô Tranh sơn trang, một nhóm người ở chung một chỗ cùng nhau ăn cơm, vừa cười vừa nói, ăn uống như vậy mới cảm thấy ngon miệng.
Thanh Thanh tựa vào bàn, đôi đũa ở trên mấy đĩa đồ ăn chọn tới chọn lui, cũng không thấy miếng nào thuận mắt.
"Này, cho ngươi ăn." Thanh Thanh gắp một khối thức ăn bỏ vào bát Nhược nhi, cũng không chú ý tới mình đã gắp cái gì.
"Tiểu thư, đồ ăn không hợp khẩu vị của người sao?" Nhược nhi lén lút liếc Thanh Thanh một cái.
"Không có, ngươi ăn đi." Từ sau khi xuyên qua, hai người đều cùng nhau ăn cơm, chỉ có lúc này, Nhược nhi mới không nghĩ mình là phận nô tỳ.
"Người không được khoẻ sao?"
"Không phải. " Thanh Thanh thở dài một tiếng:
"Ngươi biết không, lúc còn ở Vô Tranh sơn trang chơi rất vui a, mọi người chạy tới chạy lui, tranh qua cướp lại. Cái loại cái giác đó thực sự rất ấm áp, còn bây giờ... Nói thế nào nhỉ, ở nơi này, ta không cảm thấy một chút ấm áp nào, lại càng không tìm thấy cảm giác của gia đình."
"Tiểu thư, Vô Tranh sơn trang thực sự tốt như vậy sao?" Bị những lời đồn đãi trong giang hồ làm ảnh hưởng, dù Thanh Thanh nói Vô Tranh sơn trang tốt như thế nào, Nhược nhi vẫn không tin tưởng.
Thanh Thanh vỗ vỗ đầu nàng:
"Tiểu nha đầu, ngươi đến đó thì sẽ biết, bọn họ đối với ta như người trong nhà, chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583022/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.