edit : Jun
Trở về Tâm Viên, Thanh Thanh tràn đầy cảm xúc. Ở nơi này, nàng đã từng chịu mọi sự sỉ nhục, mọi bi ai và bất lực. Nàng từng nghĩ bản thân mình sẽ vĩnh viễn không trở lại, nhưng ai mà biết được, nàng rốt cuộc vẫn là đang đứng tại chính nơi ấy! Cứ coi như đây là lần cuối cùng đi, sau khi tiệc tuyển phi trôi qua, nàng không bao giờ trở lại đây nữa.
Kiến trúc của Tâm Viên so với Thanh Viên ở Vô Tranh sơn trang có vài phần giống nhau, đi dạo trong sân, nàng lại nghĩ đến cảm giác ấm áp khi còn ở Vô Tranh sơn trang.
Tâm Viên - Thanh Viên, Lưu Thuỷ sơn trang - Vô Tranh sơn trang, đều là nơi ở của nàng, nhưng đãi ngộ lại hoàn toàn không giống nhau.
Ở Lưu Thủy sơn trang nàng có quan hệ huyết thống nhưng lại không có ai xem nàng là người thân. Đối với người trong Vô Tranh sơn trang mà nói, Thanh Thanh bất quá chỉ là một người dưng, mối liên hệ duy nhất chính là nàng cùng Điệp tỷ đều là người đến từ hiện đại. Bọn họ cùng nàng không có giao tình, lại càng không có huyết thống, nhưng lại chẳng hề kiêng dè mà đối đãi với nàng như người trong nhà.
Nhà Phật nhấn mạnh hai chữ duyên phận, có lẽ, nàng vốn là một thành viên của Vô Tranh sơn trang, nhập hồn vào thể xác Vân Băng Tâm là một sai lầm.
"Tiểu thư..."
Nghe tiếng gọi, Thanh Thanh theo bản năng quay đầu qua, trên gương mặt dần dần hiện ra một nụ cười.
Nàng chưa kịp nói gì thì Nhược nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-mi-phu-nhan/1583021/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.