“Chạy sao? Thật là một gia hỏa không có can đảm.” Diệp Viễn nghe vậy sửng sốt nói.
“Xin lỗi Diệp sư huynh, Đường Vũ thực lực thấp kém, không giữ hắn được, không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn hắn chạy mất.” Đường Vũ xấu hổ nói.
Mặc dù không có biểu hiện ra nhưng Đường Vũ bây giờ cảm giác mình quá vô dụng.
Rất nhiều việc đã xảy ra với Diệp Viễn hôm nay nhưng hắn lại chẳng giúp được gì.
Bây giờ, đối với Diệp Viễn Vạn Uyên chỉ là một con kiến dùng một tay cũng có thể nghiền chết nhưng đối với Đường Vũ mà nói hắn lại như một ngọn núi cao vô cùng cường đại.
Đường Vũ biết Vạn Uyên là đối thủ sống chết với Diệp Viễn, tuy nhiên hắn lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Vạn Uyên chạy mất, việc này khiến hắn ta cảm thấy vô cùng vô lực và áy náy.
Diệp Viễn khoát tay nói: “Đường huynh không cần để ý, Vạn Uyên chỉ là một kẻ ngang ngược tàn ác thôi. Hãy để cho hắn sống lâu mấy ngày, đợi ta từ Vô Biên Sâm Lâm trở về, lão tử sẽ thu thập hắn một thể!”
Từ Vô Biên Sâm Lâm trở về, phụ thân Diệp Hàng cũng sẽ xuất quan vào thời gian đó!
Đến lúc đó, hai người phụ tử bọn hắn liên thủ, sẽ cho toàn bộ Tần quốc một sự kinh hỷ!
Đường Vũ nhưng nghe lời hắn mà âm thầm chắc lưỡi hít hà, Diệp sư huynh quả nhiên vẫn là ngang ngược như vậy. Ở Tần quốc này sợ là bất cứ người nào cũng không dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007291/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.