Nói về luyện võ, Diệp Viễn còn khiêm tốn một xíu.
Nhưng luyện đan thì, Diệp Viễn thực sự không biết phải khiêm tốn như thế nào.
Có thể nói, Diệp Viễn đã dành cả đời để luyện đan, đối với dược liệu và dược thảo đã quá quen thuộc rồi.
Sự quen thuộc đó như thể đã hòa vào linh hồn của hắn rồi, cho dù có đổi một thân xác mới thì cái cảm giác quen thuộc xuất phát từ trong linh hồn vẫn có thể giúp hắn đưa ra những cử động chính xác.
Diệp Viễn cũng muốn khiêm nhường một xíu, nhưng một khi động đến mấy cái dược liệu đó thì tự nhiên có những cử động tự phát để hoàn thành việc bào chế thuốc và bào chế dược phôi.
Phân lượng của dược liệu người khác đều nơm nớp lo sợ, không dám có chút sơ suất nào, ngược lại Diệp Viễn chỉ cần tiện tay nắm một cái, phân lượng của dược liệu không thể nào sai được.
Đây chính là kỹ năng luyện thành từ biết bao trăm ngàn lần luyện tập, không ai có thể bắt chước.
Phong Nhược Tình lặng nhìn Diệp Viễn, không biết nói cái gì?
Bào chế đan dược bậc một, lại đan giản đến như vậy sao?
“Ngươi, mặc ngươi, ta… ta đi tịnh thất nhập tịnh đây!” Nói xong Phong Nhược Tình, quay người đi vào tịnh thất một lần nữa.
Lần nhập tịnh này mất hai canh giờ, lâu hơn rất nhiều so với dự tính ban đầu.
Phong Nhược Tình có chút hoảng loạn, không biết mất bao lâu mới nhập tịnh được, khoảng một canh giờ sau nàng ta mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-the-duoc-than/3007178/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.