Ăn xong nàng tiếp tục đi mua đồ, đầu tiên là những vật dụng trong nhà như là nồi, niêu, xoong, chảo... cho tới gia vị, thực phẩm... sống những bốn năm ở nơi khỉ ho cò gáy vì thế nàng phải mua thật nhiều để đề phòng. Trong căn nhà gỗ rỗng tuếch chẳng có gì ngoài chiếc giường cùng một tấm chăn mỏng vì thế nàng phải mua phòng hờ trừ những trường hợp tên Bạch Hồ Ca kia cho nhịn đói.
Vũ Phượng mặt đen như than chẳng hiểu nàng cần những vật dụng không có giá trị lại không cần thiết để làm gì? Dường như nàng muốn thu mua cả thành Hà Sơn đem về, mua một hồi nàng mới sự nhớ tới, quay lại thấy Vũ Phượng đi tay không còn đồ ném đâu không thấy.
“Đồ đâu, huynh không mang theo à?” Nàng sốt ruột hỏi.
“Ta cất đi rồi. Muộn rồi ta nghĩ chúng ta nên quay về, về trễ rất nguy hiểm.” Vũ Phượng ảo não đáp lại.
“Huynh cất ở đâu vậy cho ta xem đi.” Nàng nhảy qua nhảy lại rồi xoay người mấy vòng để tìm kiếm trên người Vũ Phượng. Nhảy tới nhảy lui, xoay cho Vũ Phượng chóng mặt. Vũ Phượng gỡ tay rồi đẩy nàng về phía trước còn bản thân mình thì quay người đi đi hướng khác. Bị đẩy bất ngờ chẳng may đụng trúng người đi đường.
Mặt nàng đâm sầm vào một vật thể cứng như đá màu đen kịt, nàng xoa xoa mũi, rồi khịt khịt mũi.
“Hế... mùi rượu này quen quen.” Nàng khịt khịt mũi ngửi lần nữa, quả thực rất quen, nàng có cái mũi rất nhạy bén chỉ cần ngửi một lần, lần sau gặp lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sat-hoa-hong/1526623/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.