“Nguyệt Nhi, mất hứng sao? Hắn muốn đứng đó để cho hắn đứng đi, không để ý hắn không được sao? Được rồi, mai đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, đêm đã khuya, ngày mai còn phải dậy sớm đấy!”
Câu Hồn phi thân đi vào ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt ngồi cạnh bàn, mỉm cười nói.
“Cũng được, Câu Hồn, đem quần áo đưa vào đi!”
Gật gật đầu, Vân Hiểu Nguyệt đi vào phòng tắm.
Ngâm mình thoải mái ở trong ôn tuyền, tâm tình Vân Hiểu Nguyệt có chút loạn, nhớ lại ngày đó ở giang hồ du ngoạn là tiêu sái tự tại đến cỡ nào, hiện giờ vì giúp tên hỗn đản thần vận mệnh nào đó mà thu thập cục diện rối rắm này, nàng phải sống lâu ở thâm cung, ngày mai bắt đầu sẽ mỗi ngày ngồi vào cái ghế phía trên đại điện đó, thật phiền à!
“Haiz…”
Thở dài một hơi dài, Vân Hiểu Nguyệt nhắm mắt tựa vào cạnh bể, yên tĩnh nghỉ ngơi, bên tai truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, lập tức một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng ở huyệt thái dương của nàng vừa mát xa lên, nhu nhu vừa đúng lực đạo làm cho Vân Hiểu Nguyệt thoải mái mà rên rỉ một tiếng, mỉm cười thì thầm:
“Viễn, thật sự là nhớ mấy ngày chúng ta du ngoạn giang hồ kia quá, đơn thuần vui vẻ như vậy, chỉ sợ về sau rất khó có nữa, hơn nữa hiện tại phiền toái càng ngày càng nhiều, ta quả thực hối hận phải nhận mệnh này rồi, Viễn, bây giờ ta, có phải đã thay đổi thật nhiều hay không, đôi khi, ta cũng chán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-yeu-phi/2097892/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.