Nghe nói như thế, vốn dĩ Phượng Cửu còn có chút nóng giận liền nguôi giận nở nụ cười. Nàng nhìn Phó viện đang đứng ngăn cản trước mặt như cười như không nói: “Viện phó ngươi học nhanh thật đấy!”.
“Haha... Đây cũng không hẳn là biện pháp, chẳng phải ngươi rất thích đồ ăn sao? Những đồ ăn ngon không ăn được bên ngoài, phòng bếp đều có.” Viện phó nở nụ cười, thật không ngờ có ngày phải dùng tới đồ ăn để giữ một người lại.
“Vậy được rồi! Nhanh gọi người đến cho ta.” Nàng xoay người trở lại. Thật ra vì Lữ Đạo nói lời xin lỗi nên nàng mới không nghĩ đến việc đi nữa. Mặc dù nàng và Lô Đạo không tiếp xúc nhiều nhưng nghe học sinh học viện và đạo sư nói hắn là một người nghiêm túc và cẩn trọng. Một đạo sư chăm lo cho việc giáo dục học sinh như vậy mắt nhìn thấy hắn thành ra như này, nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Huống chi Lữ Đạo lại nói lời xin lỗi, nàng không có lý gì không làm theo đạo lý. Thấy Phượng Cửu quay lại, mấy người bọn họ liền vui vẻ vội đi gọi hai thầy thuốc tới, bảo bọn họ thay y phục dặn dò thật kĩ rồi tới trợ giúp cho Phượng Cửu. Lúc này Quan Tập Lẫm và Diệp Tinh cũng vừa đến bên ngoài chỉ là họ không được đến gần giáo đạo xử.
Bên trong giáo đạo xử Phượng Cửu thay xong y phục, sau khi rửa tay sạch sẽ vừa lấy ra công cụ vừa nhìn hai thầy thuốc hỏi: “Viện trưởng đều đã nói với hai vị rồi đúng không? Tất cả nghe ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255822/chuong-724.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.