Chỉ thấy Lão Bạch ợ một cái, đôi mắt ngựa trợn trắng, hai chân mềm nhũn nằm dưới đất, lưỡi của hắn cong ở bên khóe miệng cong lên, thân thể từ từ co lại.
Thấy vậy, Phượng Cửu kinh ngạc: “Lão Bạch? Lão Bạch ngươi bị sao vậy? Không thể nào! Đan dược này ta thử qua, không có độc mà, cho dù thú ăn phải cũng không nên trúng độc chứ!”
Chứng kiến bộ dạng của Lão Bạch, nàng lo lắng trong lòng, đang muốn vào trong không gian lấy thuốc giải ra cho hắn uống, thì thấy vẻ mặt trắng bệt của Lão Bạch đột nhiên say sưa, bất ngờ lè chiếc lưỡi của hắn ra liếm đầy nước miếng trên mặt nàng, đúng lúc nàng muốn mở miệng mắng hắn, liền nghe thấy một giọng nói khiến toàn thân nàng cứng đơ, cả người ngây dại.
“Chủ nhân đẹp quá, chủ nhân thật đẹp, chủ tử là nữ nhân đẹp nhất ta từng gặp, ta thích chủ nhân nhất, ta còn nhìn trộm chủ nhân tắm qua, vóc dáng chủ nhân thật đẹp, chủ nhân...”
Nghe thấy Lão Bạch say sưa lải nhải, khóe miệng Phượng Cửu nhếch lên, trên trán hiện lên một màu đen, ai có thể nói cho nàng biết, tại sao Chân Ngôn Đan của nàng luyện ra lại có thể con thú không phải là thần thú nói tiếng người được chứ?
Còn nữa, nhìn trộm nàng tắm ư? Tên Lão Bạch này, đúng là chán sống rồi mà.
Thôn Vân thú ở bên cạnh cũng ngây ra, phải biết rằng, chỉ có thần thú mới có thể nói tiếng người, thần thú trở xuống chỉ có ký khế ước cùng với chủ nhân mới có thể có tâm ý tương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255799/chuong-701.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.