Nghe vậy, Phượng Cửu nở nụ cười: “Được, ta nhớ rồi.”
Nàng bưng lên kính một chén, ánh mắt sâu thẳm nhìn hắn: “Tiêu huynh, mời huynh.”
Mời huynh, khi mọi người ai ai cũng né ta không kịp, huynh còn không ghét bỏ tìm đến cửa mời ta rượu.
Mời huynh, chúng ta chẳng qua chỉ là tình cờ gặp nhau lại dám ra mặt vì ta.
Tình nghĩa này, Phượng Cửu ta sẽ nhớ kỹ.
“Ha ha, nào, cạn!”
Hắn cười lớn, bưng chén lên ngửa đầu uống cạn. Hai người ngồi dưới tàng cây uống rượu cùng tâm sự, mà bên kia ba con thú lại nằm trên cỏ nuốt nước bọt…
Bên kia, viện trưởng đang thưởng thức trà cùng phó viện và Mạch Trần, viện trưởng và phó viện vừa nói chuyện gần đây trong học viện, mà Mạch Trần chỉ im lặng nghe.
“Hử! Chuyện này thật không ngờ đến, thực lực của Phượng Cửu xuất sắc như vậy, tốc độ lên cấp cũng không giống bình thường, sao lại là linh ngăn tạp ngũ hành chứ?” Phó viện lắc đầu, không tiếp nhận được sự thực này.
“Có lẽ hắn gặp được may mắn, nếu không sao lại tăng cấp nhanh như vậy được? Linh căn tạp ngũ hành hai ta đều biết, muốn Trúc Cơ cũng là chuyện khí, cả đời này chỉ sợ cũng chỉ có thể dừng ở cấp đại linh sư.” Viện trưởng nói xomh, khẽ nhấp một ngụm trà.
“Ta không muốn tin, một mầm non tốt như vậy…”
“Theo ta được biết, linh căn ngũ hành cũng là linh căn hỗn độn.”
Nghe vậy, phó viện nhìn về phía Mạch Trần đang thưởng thức trà: “Linh căn hỗn độn?”
“Đúng rồi, ta nhớ ra rồi, linh căn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255791/chuong-693.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.