Nữ tử áo trắng trốn sau gốc cây cách đó không xa cũng kinh hãi nhìn một màn trước mặt, con gấu đen cấp bậc thánh thú kia lại ngoan ngoãn nghe theo lời thiếu niên kia, đè Diệp Tinh xuống đất.
Nàng nhận ra thiếu niên kia chính là tên háo sắc áo xanh ngày hôm đó đã sàm sỡ Diệp Tinh trên đường.
Chỉ là khi nghe được tiếng kêu cứu hoảng hốt của Diệp Tinh, nhìn bộ dạng chật vật của Diệp Tinh bị đè trên đất, mặc dù bị gấu đen cản trở nên không nhìn rõ, nhưng từ âm thanh kêu cứu hoảng hốt của Diệp Tinh có thể nghe ra tên háo sắc kia đang định giở trò biến thái với nàng.
Mồ hôi trong lòng bàn tay nàng chảy ra, tim đập thình thịch, nếu Diệp Tinh mất trong sạch ở đây thì…
“Ngao!”
Đột nhiên gấu đen quay đầu gầm lên giận dữ, khóe miệng lộ ra răng nanh sắc bén, uy áp của thánh thú giống như gợn sóng lan tỏa ra khắp nơi, ngay cả Bạch Nhược Phi trốn sau gốc cây cũng không dám ở lại, vội vã chạy trốn.
Diệp Tinh sống hay chết, mất trong sạch hay không cũng không phải chuyện của Bạch Nhược Phi nàng!
Nhìn thấy nữ tử bạch y kia chạy trốn, khóe môi Phượng Cửu khẽ nhếch lên, nhìn về phía Diệp Tinh nói: “Ôi, bạn ngươi chạy trốn rồi kìa…”
Diệp Tinh đang sợ hãi lại nghe thấy như thế khẽ giật mình: “Ngươi nói cái gì?”
Lúc này nàng quên cả giãy giụa.
“Chính là nữ tử đi bên cạnh ngươi trên đường hôm đó, vừa nãy nấp ở gốc cây nghe ngươi kêu cứu, nhưng bây giờ chạy trốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255761/chuong-663.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.