“Đạo sư nói toàn bộ học phí được miễn, vậy thì không cần phải trả tiền nữa, thực sự là tiết kiệm được một khoản tiền lớn rồi.” Nàng ném tấm ngọc bài vào tay vừa đi qua người của lão giả vừa thì thầm, thanh âm không lớn không nhỏ nhưng vừa đủ cho lão giả kia nghe thấy.
Lão giả kinh ngạc há hốc miệng nhìn thiếu niên áo đỏ đi qua vừa nhìn tấm ngọc bài bị ném ra vừa thì thầm, chỉ cảm thấy trong lòng lộp cộp một tiếng, trước mắt bỗng nhiên đen sì.
Thiếu niên kia thật sự qua rồi ư? Lại còn là học viên nhất đẳng? Toàn bộ học phí đều miễn? Chuyện này, chuyện này là thật ư?
Đột nhiên dường như nghĩ ra điều gì đó ông nhanh chân chạy vào bên trong nơi khảo hạch, vào trong nhìn thấy hai vị đạo sư với bộ dạng tươi cười rạng rỡ, chỉnh đốn lại tâm thế, cung kính hành lễ.
“Hai vị đạo sư, thiếu niên áo đỏ vừa rồi...”
Ông ta chưa dứt lời liền thấy hai người cười bước tới vỗ vai: “Tôn lão à, hôm nay ông làm rất tốt.”
Vừa nghe thấy lời này, lão giả toát mồ hôi lạnh ngượng ngùng cười: “Chuyện kia...”
“Tốt lắm, hôm nay cũng may là ông chiêu sinh ngoài kia nếu đổi lại là người khác vừa thấy Phượng Cửu là người của cửu đẳng quốc nhất định ngay cả cơ hội cũng không cho hắn, ông thật sự không biết, đứa nhóc này rất được! Không chỉ thiên phú xuất sắc mà làm người cũng thuần lương biết điều, là một đứa nhóc thuần túy.”
Lão giả vừa nghe liền giơ ống tay áo lên lau mồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255735/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.