“Đạo sư, còn kiểm tra nữa không ạ?” Nàng tò mò hỏi, tại sao đang kiểm tra giữa chừng lại bảo nàng tới nói chuyện?
“Không gấp không gấp, vốn dĩ người đến nơi này báo danh khảo thí rất ít, chúng ta trò chuyện trước.” Hai người lộ ra nụ cười hiền hòa thân thiết nhìn Phượng Cửu, một người cười hỏi: “Ngươi thuộc linh dược đại điển cũng phân rõ được những loại linh dược tương tự?”
“Ừm, phân rõ.” Nàng đáp lời, nhìn thấy người còn lại đang móc từ ống tay áo lấy ra hai cây linh dược đặt trên bàn.
“Vậy ngươi nói xem, hai vị linh dược này tên gì? Có chỗ nào khác nhau?”
Phượng Cửu nhìn hai vị linh dược bậc nhất trên bàn nói: “Cây bên trái là linh dược bậc nhất Cửu Đảo Sinh còn được gọi là Thiết Lang Kê, rễ chắc thân ngắn cây thẳng đứng, ngọn cây rậm rạp hình kim nhọn với ánh sáng sặc sỡ màu đỏ xếp kiểu vảy cá, dược tính lạnh trị thương do vết dao cắt, gãy xương.”
Hai vị đan sư gật đầu nhìn nhau.
“Bên phải là linh dược bậc hai Hồng Trạch Thảo hình dạng rất giống với Cửu Đảo Sinh, nhưng điểm khác của Hồng Trạch Thảo là thân rễ có lông li ti, cây có độc nhẹ muốn dùng phải qua xử lý là loại thuốc giảm đau.
Nghe vậy hai người họ mừng rỡ liền tán dương: “Tốt tốt tốt! Quả thực rất tốt, rất tốt, hahahaha...”
Thấy hai người mừng rỡ như vậy Phượng Cửu lại có chút ngượng ngùng giả ngốc đánh lừa người già, nàng đều ngượng ngùng với ánh mắt đầy sự mừng rỡ của hai người kia.
Nhưng mà lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255734/chuong-636.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.