“Phụ thân yên tâm, nếu phụ thân không ở nhà, con và các em nhất định sẽ bảo vệ tốt Lâm gia chúng ta.” Lâm Thừa Chí đứng lên nói.
“Ừm.”
Lâm Bác Hằng vui vẻ yên tâm gật đầu, mấy đứa nhỏ này đều là ruột thịt, tình như thủ túc, cũng không giống như các gia tộc khác sẽ tranh đoạt tàn sát lẫn nhau, cũng chính vì có bọn họ làm trưởng bối đều là một tấm gương tốt, con cháu ở dưới mỗi một người đều phẩm hạnh đoan chính, trong thành Tam Giang, danh dự của Lâm Gia mới có thể tốt như vậy.
Ở bên kia, Phượng Cửu quay lại nhà trọ, bảo Lãnh Sương đi tắm gội, sau đó băng lại vết thương, bảo đảm vết thương không làm sao, lúc này mới bảo nàng nghỉ ngơi.
Bên ngoài, Hiên Viên Mặc Trạch ngồi bên bàn, thấy nàng đi ra mới rót cho nàng chén rượu, giọng nói trầm thấp từ trong miệng hắn giống như vô ý, hỏi: “Nàng luôn để tâm với người bên cạnh vậy sao?”
Nghe vậy, Phượng Cửu liếc nhìn hắn: “Người khác thật lòng đối đãi với ta, đương nhiên ta cũng sẽ thật lòng đối lại, có gì kỳ lạ sao?” Mặc dù Lãnh Sương và Lãnh Hoa đi theo nàng chưa lâu nhưng nàng tin, nếu như nàng có nguy hiểm gì, hai người họ nhất định sẽ không màng tới an nguy của bản thân.
Hơn nữa hai người họ đã coi nàng là chủ tử, không nói bọn họ xem nàng trở thành người nhà, trở thành người đáng tin nhất, nàng cảm thấy bọn họ thật tâm đối đãi, hiển nhiên cũng sẽ đối xử thật lòng với bọn họ.
Nghe vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255663/chuong-565.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.