Nghe vậy, Hoàng quản sự gật đầu: “Như vậy càng tốt.” Sau đó bảo người chuẩn bị bút giấy mực để Phượng Cửu vẽ người xuống.
Một lúc sau Phượng Cửu giao bức tranh cho hắn, nói: “Gần đây ta sẽ ở lại nơi này một thời gian, ừm, ta ở nhà trọ Ngũ Phúc, có tin gì thì đưa đến đó. Ngươi làm việc này nhanh một chút, ta đợi.”
“Được, ta lập tức cho người đi thăm dò.” Hoàng quản sự đáp một tiếng, cầm bức họa đi ra đại sảnh. Hắn dặn dò người phía dưới một chút, đem bức họa giao cho một lão già rồi lại quay về đại sảnh.
Hắn nhìn Phượng Cửu đang ngồi bên đó, nghịch hắc lệnh giả trong tay, thầm than một tiếng, đang muốn mở miệng thì bị cái cảnh trước mắt dọa cho đến mức trợn tròn hai mắt.
Chỉ thấy, hắc lệnh mà thiếu niên kia đang chơi bị hắn một tay bóp nát, trực tiếp biến thành tro bụi rơi đầy xuống mặt đất. Nhìn thấy cái tay đó, lại chứng kiến động tác đó, Hoàng quản sự bỗng toát mồ hôi lạnh, trong lòng không ngừng rên rỉ: Xong rồi xong rồi. Hắn cảm thấy thiếu niên này không phải là dạng dễ gây sự, mặc dù tấm hắc lệnh kia là giả nhưng cũng không phải là được làm từ vật liệu thông thường, nhưng hiện nó lại bị thiếu niên đó trực tiếp bóp vụn thành phấn bụi...
Phượng Cửu thổi sạch phấn bụi còn dính trên tay, rồi nhận lấy mảnh vải ướt từ Lãnh Hoa lau tay, lúc này mới nhìn về phía Hoàng quản sự đang trợn tròn mắt đầy kinh ngạc, cười híp mắt nói: “Hoàng quản sự, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255609/chuong-511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.