Thế nhưng nằm ngoài dự đoán của mọi người, Phượng Cửu không hề nổi giận, cũng không ra tay đả thương người khác mà là lộ ra nụ cười quỷ dị, lấy lại hắc lệnh trong tay quản sự nhìn nhìn, nói: “Ừm, nhìn kỹ lại hình như đúng là của ta, cũng phải, đây là hắc lệnh, ai dám làm giả chứ?”
Nàng cười cười đứng lên, dưới thần sắc ngạc nhiên của mọi người, nàng nhìn Hoàng quản sự: “Hoàng quản sự, rốt cuộc hiện tại ngươi có thời gian hay không? Ta có chuyện tìm ngươi giúp.”
“Công tử, hắc lệnh…” Hoàng quản sự ngẩn người, muốn mở miệng nói lại bị Phượng Cửu đánh gãy.
“Nếu ngươi đã xem qua hắc lệnh, vậy thì được rồi.” Nói xong nhìn hai người bên cạnh: “Ta nói, các ngươi có phải nên rời đi trước hay không?”
“Nếu đã vậy, chúng tôi xin cáo từ trước.” Nam tử trung niên họ Hứa kia nói, cũng không đợi Hoàng quản sự nói, trực tiếp đi ra ngoài.
Nam tử trung niên còn lại thấy vậy, hơi ngừng một lúc cũng chắp tay hành lễ, ánh mắt dừng trên người Phượng Cửu, lúc này mới xoay người rời đi.
Thấy hai người rời đi, Hoàng quản sự nhếch môi, không biết nói sao cho phải. Đợi nửa ngày hắn mới quay đầu liếc nhìn Phượng Cửu, thở dài một tiếng, lại không biết nói thế nào, chỉ có thể hỏi: “Vị công tử này không biết ngươi có chuyện cần chợ đen giúp, là chuyện gì?”
Một tấm hắc lệnh thật, đi chợ đen một chuyến lại bị đổi thành giả, hắn lần đầu gặp chuyện như vậy, hơn nữa “hắn” còn mang bên người một tấm hắc lệnh giả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255608/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.