Mà lúc này, Diêm chủ nhìn một màn này, sắc mặt cũng xanh mét, cả người tràn ngập sát khí, lập tức làm cho tú bà đang muốn dựa vào trước cứng ngắc tại chỗ, ngay cả cười cũng không cười được nữa.
Hắn sầm mặt nhìn chằm chằm Phượng Cửu bên cạnh, có chút cắn răng nghiến lợi hỏi: “Hát kịch mà ngươi nói chính là cái này?”
“Hì hì, không phải cái này, là phía sau những cái này.”
Nàng dường như không nhận ra cơn giận của hắn, hất cằm một cái, ý bảo hắn nhìn về phía những nữ tử uyển chuyển đang từ lầu hai đi xuống, nói: “Ta đã tốn một số tiền lớn để tú bà đặc biệt chọn ra vài người trong sạch, ngươi nhìn một chút xem có người nào thuận mắt không.”
Diêm chủ nhịn xuống xúc động muốn bóp chết nàng, nhìn nàng chằm chằm một cái, liền phất ống tay áo đi ra ngoài.
“Công tử...”
Những cô nương kia bước nhanh xuống, vây lại mấy người bọn họ, Lãnh Hoa thấy thế, lập tức hô một tiếng, rồi chỉ tay về phía Khôi Lang: “Hắn là đại gia, hắn có tiền.”
Khôi Lang bị giọng nói ** của tú bà kia làm nổi da gà, đang xoa cánh tay thấy chủ tử rời đi muốn đuổi theo, lại bị hơn mười nữ tử mặc sa mỏng vây quanh, thân thể mịn màng đẫy đà đè ép lên hắn, từng trận hương thơm mê người xông vào mũi, hắn chỉ cảm thấy trong đầu ầm một tiếng, một luồng khí nóng xông lên, trong nháy mắt sắc mặt đỏ bừng.
“Đừng có sờ ta!”
“Cút ngay!”
“Đừng lại gần!”
“Cút!”
Hắn bị hơn mười nữ tử dáng người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255560/chuong-462.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.