“Ngay cả Lãnh Sương chủ tử cũng không mang theo, tự mình đi ra ngoài thật sao?”
“Gần đây rất nhiều người đều nhìn chằm chằm vào Phượng phủ chúng ta, chủ tử không sợ xảy ra chuyện sao?”
“Hay là chúng ta đi theo xem sao?”
“Không được, không cho mà làm chính là theo dõi chủ tử, làm vậy không được.”
Phạm Lâm lắc đầu, hơi ngừng lại nói: “Chúng ta đi tới chỗ sư phụ đi, chủ tử đi ra ngoài hẳn là có người bẩm báo với sư phụ rồi.”
“Ta cảm thấy việc này cũng không cần hỏi, bọn họ cảm thấy chủ tử có thực lực để tự vệ mới không cho chúng ta đi theo, huống chi La Vũ đã nói thân phận chủ tử không tầm thường, thân thủ bất phàm, lần đó không phải La Vũ cũng bị chủ tử đánh thành đầu heo sao?”
Nghe vậy mấy người im lặng một lúc, thật lâu sao mới đi về phía hòn giả sơn.
Phượng Cửu xuất phủ, nàng mặc một bộ hồng y, tư thế khoa trương, bạch mã kết hợp với hồng y chạy qua đường phố vào sáng sớm khiến cho người ta chú ý.
Bây giờ Phượng phủ đang rối loạn, thế lực trong thành đều nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của bọn họ, vì vậy không ai hiểu nổi hành động này của Phượng Cửu.
Nhưng không chỉ một ngày, mà Phượng Cửu lặp lại chuyện này rất nhiều ngày, ngay cả Mộ Dung Dật Hiên cũng nghe được tin tức, nhưng nghĩ đến chuyện nàng từng nói, hắn lại kìm nén xúc động trong lòng, không đi tìm nàng.
Huống chi trong lòng hắn còn có chút lo lắng, hắn lo lắng chuyện phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255488/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.