Phượng Tiêu đi vào nhìn thấy nàng đang đọc sách trong viện, trên gương mặt uy nghiêm lộ ra ý cười yêu thương cưng chiều: “Đang xem sách gì đó? Xem nghiêm túc như vậy sao?”
“Cha.”
Nàng gấp sách đứng lên, gian trá liếc nhìn ông cười: “Con đang nghiên cứu một chút về đồ vật mới.”
“Thần bí như vậy, được rồi, cha cũng không hỏi nữa, cha qua đây để nhìn con một chút, thuận tiện nói với con tiểu viện mà con muốn đã sai người dọn dẹp rồi, khu viện kia con muốn dùng để làm gì? Có dùng không để cha cho người mang thêm ít đồ vào đó?”
“Không cần, dọn sạch là được rồi.”
Nàng cười nói: “Thời gian này có thể con sẽ hơi bận, Dương Dương làm phiền cha chăm sóc rồi.”
“Con yên tâm! Thằng nhóc rất ngoan, ta mời người đến dạy nó đọc sách tập viết, đợi thêm một thời gian lại dạy nó mấy chiêu võ cơ bản, đi thôi! Cha cùng con đến xem khu viện kia, nếu có chỗ nào không vừa ý cha sẽ kêu người làm lại.”
“Vâng.” Nàng nở nụ cười, cùng ông đi ra ngoài.
Khi hai người đi đến chỗ hòn non bộ trong phủ, từ xa đã nghe thấy tiếng cười, ngước mắt lên nhìn liền thấy Lão Bạch toàn thân trắng như tuyết, to béo đang chọc ghẹo mấy tỳ nữ.
Thấy một màn như vậy, Phượng Tiêu cười nói: “Vốn dĩ cha đã sai hạ nhân buộc Lão Bạch trong chuồng ngựa, ai ngờ nó không chịu ở lại, hai ngày nay cha sai người tháo dây nó ra không cột nó lại, để nó đi loanh quanh trong phủ.”
Nhìn Lão Bạch đang nằm ngửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255391/chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.