"Đừng sợ, ta sẽ đối tốt với ngươi."
Khi Phượng Cửu nghe những lời nói đó phát ra từ miệng lão giả mặc áo choàng xám, chỉ cảm thấy một luồng cảm giác lạnh lẽo xuyên qua, da gà nổi lên khắp người, ngay cả khóe miệng cũng giật giật không kiểm soát được.
Đặc biệt là, lão nhân này lại còn dùng một đôi ánh mắt hưng phấn và quỷ dị nhìn nàng chằm chằm. Loại cảm giác ghê tởm này, chỉ là không thể nào tả nổi.
Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái, đôi tay xoa xoa cánh tay đang nổi da gà đầy gai góc, không khách khí nói: "Lão già, khi ngươi nói chuyện cũng không lấy cái gương chiếu vào mặt già của ngươi khô quắt như quả quýt sao, lão đã là người bước một chân vào quan tài, cư nhiên còn không biết xấu hổ."
Những lời nói châm biếng đầy khinh thường khiến ánh mắt lão giả mặc áo choàng xám trầm xuống, ngay cả nụ cười trên mặt cũng đều tắt, cả người tản ra hơi thở hung ác nham hiểm nhìn nàng chằm chằm.
"Lão phu thu ngươi để luyện công lô đỉnh, đó là đã để mắt đến ngươi!"
"Luyện công lô đỉnh?"
Phượng Cửu hú lên quái dị, không khách khí đánh giá từ trên xuống dưới một phen, châm chọc nói: "Nhìn không ra lão già ngươi lại là quỷ háo sắc? Bất quá, ngươi đã một đống tuổi, ngoạn ý kia còn có thể dùng?"
"Làm càn!"
Hắn thẹn quá hoá giận quát lên chói tai, ngực phập phồng vì tức giận, hai mắt trợn trừng, căm tức nhìn nàng. Ngay sau đó, thân ảnh màu xám nhanh như tia chớp bắn ra, bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-quyen-ru-quy-y-chi-ton-thien-y-phuong-cuu/1255199/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.