Editor: Tường An
Bạch Trạch đau lòng nhìn nữ nhân trước mặt, hắn biết nàng yếu ớt cỡ nào, chẳng qua là không biểu hiện ra thôi.
Chỉ vì nàng còn có chuyện quan trọng hơn phải làm...
"Bây giờ ngươi có tính toán gì không?"
Mộ Như Nguyệt rũ mắt, đáy mắt lóe lên tia sáng, kiên định nói: "Trở về Thần Môn trước rồi nói, cũng không biết phụ thân và Ngữ di hiện tại thế nào..."
"Được." Bạch Trạch mỉm cười, ánh mắt ôn nhu như nắng bao phủ Mộ Như Nguyệt.
"Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, dù xảy ra chuyện gì đều có ta bồi bên cạnh ngươi..."
Trái tim Mộ Như Nguyệt khẽ run lên, lại không nói thêm gì.
Đối với hắn, nàng đã không cần nói cảm ơn, nam nhân này hai đời là tri kỷ, sao nàng có thể không hiểu?
"Bạch Trạch, chúng ta đi thôi, hiện tại chỉ có nhanh chóng nâng cao thực lực mới có thể đoàn tụ với hắn, ta tin ngày đó sẽ không quá xa..."
Đúng vậy!
Ngày đó... sẽ không quá xa...
Mộ Như Nguyệt ngửa đầu nhìn bầu trời đêm lộng lẫy, vẻ mặt kiên định, rực rỡ lóa mắt như sao trời...
Thần Môn.
Gió nhẹ thổi bay tấm màn trước giường.
Trên chiếc giường lớn khắc hoa, nam nhân tuấn mỹ sắc mặt tái nhợt, ngũ quan tinh xảo, hoàn mỹ động lòng người.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nam nhân, Lâm Nhược Ngữ nở nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại thâm thúy, khiến người khác nhìn không ra nàng đang suy nghĩ gì...
"Vô Vong, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-dan-duoc-su-quy-vuong-yeu-phi/1879321/chuong-1380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.