Tử Thiên Cảnh nở nụ cười lười biếng mà tùy ý: "Ta đến thần giới cũng không thể giúp đỡ bọn họ cho nên ta tính đi luyện ngục một chuyến, thời gian ở đó cũng chậm hơn ở đây, chỉ có ở đó ta mới có thể nhanh đột phá hơn..."
Hắn không muốn trở thành gánh nặng, nếu đi thần giới cũng chỉ làm liên lụy hai người kia mà thôi...
"Hoàng Nhi muốn đi theo cha mẹ." Dạ Tư Hoàng nắm chặt tay Mộ Như Nguyệt, ánh mắt to tròn sáng ngời.
"Chúng ta đi thôi."
Mộ Như Nguyệt nhìn người thân lần cuối, sau đó cùng Dạ Vô Trần ôn nhu nhìn nhau...
Nhìn mấy thân ảnh đi xa dần, Thánh Nguyệt phu nhân nhịn không được ghé vào ngực Tiêu Thiên Vũ khóc lên.
"Vũ ca, ngươi nói lần này từ biệt, khi nào chúng ta mới có thể gặp lại? Đó là thần giới chứ không phải những nơi khác, không thể tùy tiện qua lại, nếu bọn họ ở đó gặp khó khăn, không có người thân giúp đỡ thì biết làm thế nào?"
Tiêu Thiên Vũ đau lòng ôm thân thể mềm mại của nữ tử, an ủi: "Yên tâm đi, bọn họ đã trải qua nhiều khó khăn đi đến ngày hôm nay, lần này cũng không tính là gì, cho nên cuối cùng sẽ có một ngày bọn họ quay về, ta tin ngày đó sẽ không xa đâu..."
Thánh Nguyệt phu nhân rơi lệ không nói.
Nữ nhi nhà người ta đều trưởng thành trong sự bảo bọc của cha mẹ, mà nữ nhi của nàng lại phải trải qua nhiều khó khăn nguy hiểm như vậy, làm sao nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-sac-dan-duoc-su-quy-vuong-yeu-phi/1879021/chuong-1078.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.