Ánh mắt Lưu Nhị Hỉ nóng rực, không kìm được mà liếc nhìn thêm vài lần nữa, giờ hắn mới nhận ra rằng bà ta không có mặc gì bên trong, hai viên trân châu hơi tim tím, trông thật khiêu gợi.
“Nhị Hỉ, thím đang hỏi cháu đó? Sao lại không nói gì vậy?”
Ngô Xuân Hoa nhìn thấy Lưu Nhị Hỉ im lặng không nói gì thì mới nhận ra rằng, hắn đang nhìn chằm chằm vào ngực của mình.
Thời tiết vẫn còn rất nóng bức, vì vậy Ngô Xuân Hoa hoàn toàn không có mặc đồ lót, không ngờ lại bị Lưu Nhị Hỉ nhìn thấy, trong lòng bà ta dao động, Ngô Xuân Hoa dùng giọng quyến rũ trách móc: “Thằng nhóc thối này, không phải chỉ là hai cục thịt trắng thôi sao? Có gì đẹp đâu chứ, cũng không phải là cháu chưa nhìn thấy qua”.
“Thím Xuân Hoa, cháu nhìn sao mà vẫn không thấy đủ, còn muốn được sờ vào đó nữa!”
Lưu Nhị Hỉ cười khúc khích, bàn tay thô ráp của hắn không kìm được mà hướng về phía trước, nhẹ nhàng mò vào, cảm giác dạt dào trong lòng bàn tay khiến “chỗ đó” dưới bụng hắn không thể không thức tỉnh.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ngô Xuân Hoa ửng đỏ, giận dỗi hất bàn tay đang tác quái của Lưu Nhị Hỉ rớt xuống.
“Thằng nhóc thối, mới sáng đã không đứng đắn rồi, thật là…”
Mặc dù nói vậy, nhưng Ngô Xuân Hoa không hề có ý định che lại cảnh xuân trong lồng ngực đó, ngược lại còn cố ý làm nó lắc lư.
Hai bầu ngực mềm mại trắng nõn không thể tự kiểm soát, lập tức theo động tác run lên dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyet-pham-nhan-sinh/543209/chuong-44.html